man rợ

  1. t. 1 Ở tình trạng chưa văn minh, đời sống con người nhiều mặt gần với đời sống thú vật. Con người man rợ thời cổ . 2 Tàn ác, dã man đến cực độ, không còn tính người. Vụ thảm sát man rợ.